Bài đăng

Tản mạn #4

Hình ảnh
ngẫu hứng thấy ánh nắng đẹp nên chụp cây đàn lại, tấm này hơi tối tấm này đẹp hơn  今日は休みの日。彼女たちのことを考えを止められない。 vậy là mình vào Đà Nẵng được 3 tháng rưỡi rồi. Ấy vậy mà vẫn chưa thể quên được sự yên bình ở Huế. Lên Hue-S xem camera thấy đường xá yên bình, lướt bài đăng giới thiệu món ăn ngon của Fanpage việc làm Huế cũng cmt hỏi địa chỉ như đúng rồi dù không đi được, và mình lại thêm buồn tại hồi trước ở Huế thích là xách xe chạy. Mình thích ăn gì là mua, chẳng cần quan tâm tiền bạc, nhưng cuộc sống hiện tại thì khác, mình phải cân đo đong đếm đủ thứ, thậm chí khi đầu mình xuất hiện thứ mình muốn ăn, mình cũng không thể giải quyết nhu cầu đó được, đó là vì cách nấu ăn trong này thật sự rất khác, và theo một cách không tích cực, tốn tiền mà còn ăn phải đồ không hợp khẩu vị nữa. Mình kết thúc bộ phim dang dở Chúng ta không thể trở thành dã thú, cảnh cuối là lúc Kosei và Akira nắm tay nhau cùng nghe tiếng chuông nhà thờ ngân. Cả trước đó có cảnh cả hai người gặp nhau lúc đang tổn thương...
Hình ảnh
Nay ngày nghỉ tui lấy máy ảnh ra chụp điên điên khùng khùng cái phòng của tui, cũng k biết làm chi nữa mọi người ạ. Tết nhất rồi mà sắm được cái bếp, up cái máy xong không có tiền mua áo quần tết luôn, thấy đời mình hẩm hiu dã man ác. xe còn không vác đi rửa nữa. quá rầu, vấn đề mới tới đây đường thì khó đi thành ra cũng nhác đi kiếm á.  
 Ngày học việc đầu tiên ở nhóm mới Ngày hôm nay lên nhóm mới, không tới 5F nữa cảm giác hơi buồn và trống vắng. Trên này người đông hơi ngợp, chỗ rót nước thì xa. Mà không hiểu sao camera thì dưới 5F lại nhiều hơn. Hôm nay nhờ anh Trí bày cho, ngồi mò cả buổi. Tính ra thì nhờ hồi làm bên điện vẽ kubun nhiều nên giờ nhìn tên phòng cũng đỡ bỡ ngỡ. Thi thoảng người đó len lỏi vào tâm trí tui. Nhưng mà may là đi làm nên nó phân tâm bớt chứ như đợt còn đi học chắc câu trước đá câu sau quá. Đúng là lúc chia tay thì luôn tự trách bản thân mình, dù mình có lỗi thiệt haha. Nhưng biết sao được, đâu phải mỗi mình chị đó cảm thấy thiếu cân bằng trong mối quan hệ ni, bản thân tui có thể cũng chưa đủ sẵn sàng để dành thời gian cho người khác. Mà lạ cái là sau khi chấm dứt, điều mình cảm thấy thiệt thòi nhất và nuổi tiếc nhiều nhất có lẽ là Bí đỏ, vì nếu có nó hẳn tui cũng bớt cảm thấy buồn. Nhưng thôi không sao, coi như chờ duyên tiếp theo tới với tui về mèo. Coi như chấm dứt để giải thoát cho n...
Hình ảnh
 Đậu đen Một sáng thức dậy chẳng còn bí đỏ, ny thì cũng đã khẳng định chia tay, bản thân thì bộc lộ tính ích kỉ theo như bên kia nói. Mong là đậu đen khỏe mạnh k bị bệnh. nghe bảo Đậu đen sinh tháng 5/2024. đến giờ đã được hai tháng. Giống đực. mong là nó ăn giỏi k kén ăn. Bây giờ mới mưa xong, phòng cũng dọn sơ sơ, đổ hết cát và phân cũ của bí đỏ đi, giặt gối. Trời mới mưa rào, thôi đi cất áo quần và còn tiếp tục tập đàn nữa. đậu đen thờ ơ với cát, vì đang  muốn tìm chỗ nấp, nó nhát hơn con bí đỏ tà bà

Tản mạn

Hình ảnh
  H ôm nay cuối cùng cũng đã thực hiện được lời hứa nhặt đá tắm cho mẹ. 50k là chạy hơn 100km chứ đùa. Da tay mình có hai mảng màu luôn. Không ngờ là mình cũng có tạo blog rồi mà không nhớ đó, nay tự nhiên vô Blog thấy có cái hết hồn, đọc lại blog cũ thấy đúng là tuổi đời chưa trải ghê á. Thật sự cũng không muốn mọi chuyện rách việc quá lớn nhưng thật sự quá nhiều lần đến mức cảm thấy tức giận bản thân, lần đầu suốt cả mấy chục cây mà toàn đi vượt quá tốc độ, có nhiều đoạn còn vặn hết ga, mà nó không lên được 100km/h, chắc máy yếu nên lên số hơi chậm kk. Đi nhanh chặp cũng quen, lúc về 50km/h thấy nó chậm chậm kiểu gì. Mà lạ cái dù chạy nhanh nhưng chắc tức giận nên chẳng thấy sợ hãi gì cả.  Mình vẫn còn lời hứa tặng áo khoác jeans cho mẹ, mặc dù áo quần của mẹ nhiều nhưng mà chẳng có ai trong "gia đình"tự tặng cho mẹ, một phần gu áo quần của mình và mẹ khá là khác nhau. Ba của Phúc mới mất, mình cảm thấy thật ngắn ngủi, đời người ấy, chưa kể mẹ bệnh đầy người mà còn phải lao...

hôm nay

hôm nay quả là một ngyaf không vui,chiều hôm nay đi học do trước đó không ngủ trưa nên buồn ngủ,dù vẫn đọc nhưng do cúi mặt nên cô ln k biết,cô đã nhắc nhở trước lớp,lên đại học rồi mà việc giảng viên nhắc nhở công khia thế này thật phiền phức. thứ tư vừa rồi là cô th,hnay đến lượt cô ln kiểm tra bài cũ và bắt chép phạt. ít ra cũng thoải mái tí đi. làm ai cũng bực.

#1

Hình ảnh
Người lớn luôn nghĩ những cách tốt nhất cho trẻ con. Đó là sợ ảnh hưởng đến việc học của đứa trẻ,họ không cho nó tham gia câu lạc bộ,tỏ vẻ không hài lòng khi chúng xem TV,cáu,làm lớn chuyện,chì chiết đứa trẻ khi phát hiện chúng nói dối để đi chơi. Ừ thì trẻ con hẳn nó biết nói dối là xấu,nó cũng biết nếu để người lớn phát hiện thì nó sẽ phải trả giá cho hành động của mình nhưng bởi chẳng mấy khi được đi chơi,cứ phải ở nhà,lúc không học lại ngồi một chỗ cũng bị la,muốn yên tĩnh cũng không được. Và đây khi nó đã bắt đầu tìm thấy thứ mà nó đam mê,thứ nó muốn thep đuổi dù có khó khăn cỡ nào,cái đó nó gọi đó là ước mơ của nó. Ấy vậy mà...người lớn lại chủ ý nói xa gần rằng việc học rất quan trọng ý muốn nó đừng có ham mê mấy cái vô bổ,không mang lại lợi ích gì cho điểm số của nó nữa. Ôi...nó thật sự chân thành và nghiêm túc với ước mơ của nó mà, nay lại ngăm cản,không muốn nó theo đuổi là sao. Cái nó thích đâu có xấu,có phải tệ nạn hay gì đâu. Nhưng mà,đứa trẻ không muốn chịu thua,bỏ cuộc t...