Tản mạn #4


ngẫu hứng thấy ánh nắng đẹp nên chụp cây đàn lại, tấm này hơi tối
tấm này đẹp hơn


 今日は休みの日。彼女たちのことを考えを止められない。

vậy là mình vào Đà Nẵng được 3 tháng rưỡi rồi. Ấy vậy mà vẫn chưa thể quên được sự yên bình ở Huế. Lên Hue-S xem camera thấy đường xá yên bình, lướt bài đăng giới thiệu món ăn ngon của Fanpage việc làm Huế cũng cmt hỏi địa chỉ như đúng rồi dù không đi được, và mình lại thêm buồn tại hồi trước ở Huế thích là xách xe chạy. Mình thích ăn gì là mua, chẳng cần quan tâm tiền bạc, nhưng cuộc sống hiện tại thì khác, mình phải cân đo đong đếm đủ thứ, thậm chí khi đầu mình xuất hiện thứ mình muốn ăn, mình cũng không thể giải quyết nhu cầu đó được, đó là vì cách nấu ăn trong này thật sự rất khác, và theo một cách không tích cực, tốn tiền mà còn ăn phải đồ không hợp khẩu vị nữa. Mình kết thúc bộ phim dang dở Chúng ta không thể trở thành dã thú, cảnh cuối là lúc Kosei và Akira nắm tay nhau cùng nghe tiếng chuông nhà thờ ngân. Cả trước đó có cảnh cả hai người gặp nhau lúc đang tổn thương, từ hai con người chỉ là bạn uống rượu, họ nói thật những cảm xúc của mình và được người kia an ủi. Làm mình nghĩ tới chị, mình đã may mắn tìm được một người có tâm hồn đồng điệu với mình, một người mà mình có thể thoải mái thể hiện tất cả những cảm xúc thật của mình, một người không bắt mình phải cố làm một người trưởng thành, một người để mình nhõng nhẽo, kể mấy chuyện linh tinh trên trời dưới đất mà vẫn chăm chú lắng nghe mình. Mình đã nghĩ, "đây rồi, đây là người mình muốn sống cùng cả đời". Nhưng cuộc đời không nói trước gì được, mình cũng là con người, cảm xúc của mình cũng có thể thay đổi, mình không thể vững chãi như núi, như đá được. Khoảng cách đã khiến mình và chị ít gặp nhau hơn, mình cũng dần ít chia sẻ với chị hơn, mình còn chẳng muốn chia sẻ nữa. Có lẽ mình dần quen với việc một mình mình mà không có chị, mình đã dựa dẫm chị quá nhiều khi có thể. Giờ mình vừa chẳng còn cảm xúc lãng mạn nhưng lại không nỡ buông bỏ mối quan hệ mà cả hai đã gây dựng bấy lâu. Tất nhiên chị cũng có mặt xấu, nhưng cảm giác dường như dần dần những điểm mình thích ở chị giờ cũng chẳng còn đó nữa. Cái hạn trả lời là 12/04. Mà chắc tới lúc đó chỉ là chờ để có 1 câu nói chính thức từ mình thôi, sự im lặng này đúng hơn là để cho cả hai cùng quen với việc không còn người kia bên cạnh. Có thể sau này mình sẽ lại yêu, gặp một người không ra gì, rồi hối tiếc vì đã từng có người tuyệt vời như chị đến với mình, nhưng cảm xúc mà, không thể bật tắt như cái điều hòa được. 

Nhận xét