Ngày học việc đầu tiên ở nhóm mới Ngày hôm nay lên nhóm mới, không tới 5F nữa cảm giác hơi buồn và trống vắng. Trên này người đông hơi ngợp, chỗ rót nước thì xa. Mà không hiểu sao camera thì dưới 5F lại nhiều hơn. Hôm nay nhờ anh Trí bày cho, ngồi mò cả buổi. Tính ra thì nhờ hồi làm bên điện vẽ kubun nhiều nên giờ nhìn tên phòng cũng đỡ bỡ ngỡ. Thi thoảng người đó len lỏi vào tâm trí tui. Nhưng mà may là đi làm nên nó phân tâm bớt chứ như đợt còn đi học chắc câu trước đá câu sau quá. Đúng là lúc chia tay thì luôn tự trách bản thân mình, dù mình có lỗi thiệt haha. Nhưng biết sao được, đâu phải mỗi mình chị đó cảm thấy thiếu cân bằng trong mối quan hệ ni, bản thân tui có thể cũng chưa đủ sẵn sàng để dành thời gian cho người khác. Mà lạ cái là sau khi chấm dứt, điều mình cảm thấy thiệt thòi nhất và nuổi tiếc nhiều nhất có lẽ là Bí đỏ, vì nếu có nó hẳn tui cũng bớt cảm thấy buồn. Nhưng thôi không sao, coi như chờ duyên tiếp theo tới với tui về mèo. Coi như chấm dứt để giải thoát cho n...
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ 2024
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Đậu đen Một sáng thức dậy chẳng còn bí đỏ, ny thì cũng đã khẳng định chia tay, bản thân thì bộc lộ tính ích kỉ theo như bên kia nói. Mong là đậu đen khỏe mạnh k bị bệnh. nghe bảo Đậu đen sinh tháng 5/2024. đến giờ đã được hai tháng. Giống đực. mong là nó ăn giỏi k kén ăn. Bây giờ mới mưa xong, phòng cũng dọn sơ sơ, đổ hết cát và phân cũ của bí đỏ đi, giặt gối. Trời mới mưa rào, thôi đi cất áo quần và còn tiếp tục tập đàn nữa. đậu đen thờ ơ với cát, vì đang muốn tìm chỗ nấp, nó nhát hơn con bí đỏ tà bà
Tản mạn
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
H ôm nay cuối cùng cũng đã thực hiện được lời hứa nhặt đá tắm cho mẹ. 50k là chạy hơn 100km chứ đùa. Da tay mình có hai mảng màu luôn. Không ngờ là mình cũng có tạo blog rồi mà không nhớ đó, nay tự nhiên vô Blog thấy có cái hết hồn, đọc lại blog cũ thấy đúng là tuổi đời chưa trải ghê á. Thật sự cũng không muốn mọi chuyện rách việc quá lớn nhưng thật sự quá nhiều lần đến mức cảm thấy tức giận bản thân, lần đầu suốt cả mấy chục cây mà toàn đi vượt quá tốc độ, có nhiều đoạn còn vặn hết ga, mà nó không lên được 100km/h, chắc máy yếu nên lên số hơi chậm kk. Đi nhanh chặp cũng quen, lúc về 50km/h thấy nó chậm chậm kiểu gì. Mà lạ cái dù chạy nhanh nhưng chắc tức giận nên chẳng thấy sợ hãi gì cả. Mình vẫn còn lời hứa tặng áo khoác jeans cho mẹ, mặc dù áo quần của mẹ nhiều nhưng mà chẳng có ai trong "gia đình"tự tặng cho mẹ, một phần gu áo quần của mình và mẹ khá là khác nhau. Ba của Phúc mới mất, mình cảm thấy thật ngắn ngủi, đời người ấy, chưa kể mẹ bệnh đầy người mà còn phải lao...